Cuộc sống hiện đại luôn đầy rẫy những chuyện thị phi, oan trái, giết người, cướp của… Mỗi ngày, có biết bao nhiêu bài báo đề cập đến chủ đề tiêu cực và chính vì những đề tài giật gân ấy mà rất nhiều người bị cuốn theo vòng xoáy. Chúng ta coi đó là thứ để bàn tán, tranh luận, thậm chí to tiếng với nhau chỉ vì muốn bảo vệ quan điểm của mình. Chúng ta bàn tán về cuộc sống, công việc của một người chẳng hề quen và đưa ra lời phán xét trong khi chỉ biết về họ qua vài nguồn thông tin chưa được kiểm chứng. Chúng ta bị chìm đắm trong suy nghĩ, lo âu về những thứ xung quanh để rồi mỗi ngày qua đi, mọi thứ cũng chẳng hề thay đổi. Cuộc sống có quá nhiều điều bất ngờ và nếu không học cách quên, cách tha thứ, không học cách “làm ngơ” với những gì cần thiết thì chẳng bao giờ chúng ta thoát khỏi vòng luẩn quẩn ấy cả.

Tại sao lại phải học cách quên?

Có một câu chuyện như sau:

Một buổi tối, tôi đi thăm một người bạn từng bị vu cáo hãm hại. Lúc ăn cơm, anh nhận được một cuộc điện thoại, người trong điện thoại muốn nói cho anh biết ai đã hãm hại anh.

Nhưng anh bạn tôi đã từ chối nghe. Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, anh nói “Biết rồi thì sao chứ? Cuộc sống có những chuyện không cần biết và có những thứ cần phải quên đi. Bởi vì mình đã chọn bỏ qua cho họ, nghĩa là cũng không cần thiết phải tìm hiểu họ là ai nữa. Mình an toàn, đó là điều rất may mắn”.

Bạn càng bị ám ảnh bởi những gì đã xảy ra, năng lượng tiêu cực càng kéo bạn xuống

Suy nghĩ của bạn, tuy thật khó giải thích, nhưng nó có thể khiến năng lượng bùng cháy. Càng nghĩ tiêu cực, bạn càng khiến mọi thứ xung quanh trở nên vô cùng tồi tệ. Bạn mất niềm tin vào cuộc sống, bạn muốn xét nát tất cả và điều đáng buồn là, chỉ có bạn đang tự giày vò mình. Những gì đã xảy ra, thực tế, chúng đã không còn ở hiện tại nữa. Xem thêm

Cuộc sống hiện đại luôn đầy rẫy những chuyện thị phi, oan trái, giết người, cướp của… Mỗi ngày, có biết bao nhiêu bài báo đề cập đến chủ đề tiêu cực và chính vì những đề tài giật gân ấy mà rất nhiều người bị cuốn theo vòng xoáy. Chúng ta coi đó là thứ để bàn tán, tranh luận, thậm chí to tiếng với nhau chỉ vì muốn bảo vệ quan điểm của mình. Chúng ta bàn tán về cuộc sống, công việc của một người chẳng hề quen và đưa ra lời phán xét trong khi chỉ biết về họ qua vài nguồn thông tin chưa được kiểm chứng. Chúng ta bị chìm đắm trong suy nghĩ, lo âu về những thứ xung quanh để rồi mỗi ngày qua đi, mọi thứ cũng chẳng hề thay đổi. Cuộc sống có quá nhiều điều bất ngờ và nếu không học cách quên, cách tha thứ, không học cách “làm ngơ” với những gì cần thiết thì chẳng bao giờ chúng ta thoát khỏi vòng luẩn quẩn ấy cả.

Tại sao lại phải học cách quên?

Có một câu chuyện như sau:

Một buổi tối, tôi đi thăm một người bạn từng bị vu cáo hãm hại. Lúc ăn cơm, anh nhận được một cuộc điện thoại, người trong điện thoại muốn nói cho anh biết ai đã hãm hại anh.

Nhưng anh bạn tôi đã từ chối nghe. Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, anh nói “Biết rồi thì sao chứ? Cuộc sống có những chuyện không cần biết và có những thứ cần phải quên đi. Bởi vì mình đã chọn bỏ qua cho họ, nghĩa là cũng không cần thiết phải tìm hiểu họ là ai nữa. Mình an toàn, đó là điều rất may mắn”.

Bạn càng bị ám ảnh bởi những gì đã xảy ra, năng lượng tiêu cực càng kéo bạn xuống

Suy nghĩ của bạn, tuy thật khó giải thích, nhưng nó có thể khiến năng lượng bùng cháy. Càng nghĩ tiêu cực, bạn càng khiến mọi thứ xung quanh trở nên vô cùng tồi tệ. Bạn mất niềm tin vào cuộc sống, bạn muốn xét nát tất cả và điều đáng buồn là, chỉ có bạn đang tự giày vò mình. Những gì đã xảy ra, thực tế, chúng đã không còn ở hiện tại nữa. Xem thêm