Cả đời người có hai việc không thể làm, một chính là “chờ đợi” – không thể chờ ngày mai, hai là “dựa vào” – không thể dựa vào người khác. Nếu không thì cả đời này của người ấy đã bỏ lỡ rất nhiều!

Hãy cùng đọc hai câu chuyện về hai vị thiền sư dưới đây:

Vị thiền sư già phơi nấm dưới ánh mặt trời chói chang

Trong chùa Vĩnh Bình, có một vị thiền sư tuổi đã ngoài tám mươi, đang phơi nấm hương dưới trời nắng chói chang. Hòa Thượng trụ trì là thiền sư Đạo Nguyên trông thấy vậy, nhịn không được nói: “Trưởng lão! Ông tuổi đã nhiều như thế, vì sao lại nhọc nhằn làm việc ấy? Thỉnh lão nhân gia không cần cực khổ thế! Tôi có thể tìm một người khác làm thay ông”.

Thiền sư già không một chút khách khí đáp: “Người khác không phải là tôi!”.

Thiền sư Đạo Nguyên nói: “Lão nhân gia nói không sai! Nhưng muốn làm cũng không cần phải vào đúng lúc mặt trời chói chang thế này!”.

Thiền sư già lại nói: “Trời nắng không  phơi nấm, chẳng lẽ đợi trời râm hay trời mưa mới phơi?”. Xem thêm