Cổ nhân có câu: “Nhân chi sơ, tính bổn thiện”, con người sinh ra, bản chất đã là lương thiện. Vậy nên, nếu có lúc cuộc sống này bắt ta lựa chọn, đừng ngần ngại lựa chọn trở thành người thiện lương.

Câu chuyện thứ nhất

Tôi bắt taxi, vừa lên xe vài phút, tài xế đột nhiên dừng xe bên đường, cất giọng run run: “Cháu chờ chú một chút được không, đến bây giờ chú vẫn chưa ăn tối, chú mắc bệnh tiểu đường…“. Nói xong liền vội vàng mở hộp lấy ổ bánh mì khô ra ăn như hổ đói.

Cạnh chỗ đậu xe có một sạp báo, tôi mua một bình nước đưa cho người lái xe. Chú ấy giật mình nhận lấy, ánh mắt long lanh đầy cảm xúc.

Lúc đó tôi chỉ có một suy nghĩ: “Ông ấy chắc hẳn là cha và là chồng trong một gia đình nào đó”.

Suýt chút nữa tôi đã khóc, thật sự đấy! Bởi vì nhiều năm trước, ba tôi cũng là một người lái xe taxi từng trải qua sự việc tương tự.

Khi đó, điều kiện kinh tế nhà tôi không khá giả gì, vì muốn kiếm thêm tiền để lo cho gia đình ba tôi đã liều mạng làm việc. Chỉ mất 3 phút ba tôi đã ăn xong một suất cơm hộp, có nhiều lúc quá bận qua giờ ăn ba liền tranh thủ lúc chờ đèn đỏ ăn tạm vài miếng bánh mì, bánh bao cho xong bữa. Sau một thời gian dài ăn uống thất thường như thế, bố tôi bị loét dạ dày.

Có một hôm đến rạng sáng ba tôi mới về nhà, người tiều tụy, sắc mặt tái nhợt, nhưng khi nhắc đến 2 vị khách cuối cùng tối qua, ba lại xúc động đến rơi nước mắt.

Thì ra hôm đó ba bị căn bệnh loét dạ dày hành hạ cả đêm, uống thuốc cũng không bớt đau, ỷ có sức khỏe tốt ba gắng gượng chịu đựng mà tiếp tục làm việc.

Thế nhưng chưa đưa 2 vị khách đến nơi, ông đã không chịu đựng được nữa đành phải tấp xe vào lề, cố nhịn cơn đau dữ dội để nói lời xin lỗi và mời họ bắt xe khác đi.

Cặp đôi tình nhân đó dường như phát hiện ra điều bất thường nên sau khi xuống xe đã không bỏ đi ngay.

Khi đó điện thoại còn chưa phổ biến như bây giờ nên việc liên lạc người nhà hay bệnh viện đều rất bất tiện. Ba tôi tay run lẩy bẩy xé mở gói thuốc bột nhưng không pha nước uống mà đổ tất cả vào miệng, nuốt khô và gục xuống vô lăng, thở dốc đợi cơn đau qua đi. Thế nhưng không có hiệu quả, một cơn buồn nôn ập đến, ông vội đẩy cửa xe ra, nằm bò trên mặt đất nôn ra cả mật xanh, mật vàng. Ông gần như có cảm giác mình không qua khỏi.

Đôi tình nhân kia nhìn thấy liền chạy lại đỡ ba tôi dậy, hỏi ông có muốn đến bệnh viện không. Ba tôi đau đến nỗi không thốt nên lời, được hai người nửa nâng nửa cõng mang tới bệnh viện ở góc đường đối diện (may mắn là bệnh viện ở ngay gần chỗ đó).

Sau khi được tiêm thuốc, cơn đau nhanh chóng giảm bớt, lúc này ba tôi mới phát hiện nhưng thứ ông nôn ra dính cả vào người hai vị khách, vậy mà cô gái kia còn tốt bụng mua cho ông một bình sữa nóng để dùng khi uống thuốc.

Ba tôi vội vàng trả tiền lại nhưng nói sao cô gái cũng không chịu nhận, nói là coi như trả tiền xe. Cô cũng không chịu cho biết tên hay lưu lại cách liên lạc, cứ thế ra về.

Chuyện này đã trôi qua rất lâu rồi, nhưng mỗi lần nhắc đến ba tôi lại man mác buồn và ôn hòa nói:

Người tốt nhất định sẽ có hảo báo!

Câu chuyện thứ hai

Vào mùa hè năm ấy, đại diện cho bệnh viện đến một viện dưỡng lão trao đổi nghiệp vụ hợp tác khám sức khỏe cho các cụ già. Người quản lý ở đó làm khó đủ đường, đưa ra các điều kiện hết sức hà khắc, hơn nữa còn có nhiều hành động ám chỉ đòi tiền trà nước.

Tôi vốn đã nghĩ đến việc bỏ qua, nhưng hôm nay có việc đi ngang qua viện dưỡng lao, tôi lại động viên bản thân cố thêm một lần nữa nếu không được thì coi như thôi.

Sau khi vào viện dưỡng lão, người quản lý không ở đó, trong sân chỉ có một ông lão đang quét rác. Tôi đành vào nhà chòi ngồi chờ và nói chuyện phiếm với ông lão.

Ông lão ho dữ dội, tôi nhìn thấy vậy mà không kìm lòng được, liền đưa cốc trà cho ông, thuận tiện vỗ lưng một lúc cho long đờm.

Hôm đó, tôi mặc một chiếc váy màu sáng, trong lúc vội vàng đã làm vài giọt nước trà bắn trúng để lại vết bẩn màu vàng. Ông lão thấy vậy luôn miệng xin lỗi, tôi cười bảo: “Không sao đâu ông“.

Sau đó, ông lão hỏi: “Cháu đến viện có việc gì thế?

Tôi trả lời: “Cháu đến bàn một nghiệp vụ nhưng e rằng không thành công rồi“.

Nhìn ông lão nhấp từng ngụm trà nóng, bất giác tôi nhớ đến ông ngoại đã qua đời vì bệnh ung thư thực quản. Lúc còn sống, ông cũng thích dùng bình giữ nhiệt uống nước nóng.

Nhất thời lòng trắc ẩn nổi lên, tôi liền nhắc ông lão đừng dùng bình giữ nhiệt đựng trà, uống nước nóng quá sẽ không tốt cho thực quản. Tôi cũng dùng thân phận bác sĩ để phổ cập cho ông một số thường thức y học để bảo vệ sức khỏe.

Nói chuyện một hồi, vị quản lý kia cũng về, thấy tôi và ông lão ngồi trong chòi, liền đi tới cúi người chào: “Tổng Giám đốc Trần!

Lúc đó, tôi thực sự kinh ngạc đến ngây người! Không ngờ thần tăng quét rác trong phim truyền hình có thể xuất hiện giữa đời thực như vậy!

Sự việc sau đó như thế nào cũng không cần nói nhiều nữa, tôi không chỉ thuận lợi bàn xong một nghiệp vụ mà còn ký được nhiều hợp đồng với các khách sạn do ông Trần đầu tư, và duy trì quan hệ hợp tác mật thiết suốt nhiều năm sau đó.

Người cho đi yêu thương thì sẽ được yêu thương lại, người làm phúc thì sẽ được báo đáp, người lương thiện cuối cùng sẽ có quý nhân phù trợ.

Câu chuyện thứ ba

Từ xưa sa mạc Sahara được mệnh danh là vùng đất chết, hễ người nào tiến vào sa mạc này cũng không thoát được vận mệnh: Có đi không có về.

Vào năm 1814, một đoàn khảo cổ đã phá vỡ “lời nguyền” nói trên. Khi đó, ở bất cứ nơi nào trong sa mạc cũng có thể nhìn thấy xương người. Trưởng đoàn đã yêu cầu mọi người dựng lại, chọn nơi đất cao để đào hố chôn những bộ hài cốt này và dùng thân cây hoặc đá để làm bia mộ đơn giản.

Tuy nhiên, xương người trong sa mạc thật sự quá nhiều, việc chôn cất đã chiếm một khoảng thời gian quá dài. Các thành viên trong đoàn phàn nàn: “Chúng ta đến đây để nghiên cứu khảo cổ chứ đâu phải để thu dọn xương người“.

Vị đội trưởng kiên trì nói: “Mỗi bộ hài cốt đều từng là đồng nghiệp của chúng ta, mọi người làm sao có thể nhẫn tâm để họ phơi xương nơi hoang dã như thế này?

Một tuần sau, đoàn khảo cổ phát hiện được rất nhiều di tích của người cổ đại đủ gây chấn động trên toàn thế giới. Tuy nhiên lúc họ rời đi, bão cát đột nhiên nổi lên, mấy ngày liền không thể nhìn thấy Mặt trời. Tiếp đó, la bàn cũng mất tác dụng.

Đoàn khảo cổ hoàn toàn bị mất phương hướng, lương thực và nước uống cạn dần. Lúc này họ mới hiểu tại sao những đồng nghiệp kia không thể trở về.

Trong lúc nguy nan, vị trưởng đoàn đột nhiên nói: “Đừng vội tuyệt vọng, mọi người có nhớ không. khi đến đây chúng ta đã để lại dấu hiệu dọc đường!

Và thế là họ men theo những bia mộ đã lập khi chôn hài cốt, cuối cùng tìm được đường ra khỏi vùng đất chết. Về sau, khi trả lời phỏng vấn của báo chí, các thành viên của đoàn khảo cổ đều bùi ngùi nói: “Lương thiện chính là thứ đã giúp chúng tôi thoát khỏi sa mạc!

Thật vậy, trong sa mạc mênh mông, sự lương thiện đã thôi thúc họ làm một việc nhân văn và chính hành động đó đã giúp cả đoàn tìm được đường về.

Trên con đường nhân sinh dài đằng đẳng, lương thiện chính là kim chỉ nam trong lòng mỗi người, giúp chúng ta thấy rõ nội tâm của mình, vĩnh viễn không bao giờ lầm đường lạc lối.

Câu chuyện thứ tư

Ông cụ Bạch Phương Lễ đã dành gần 20 năm cuối đời đạp xe ba gác và chắt chiu từng đồng bạc lẻ quyên góp tổng cộng 350 triệu nhân dân tệ (khoảng 55 triệu USD) cho hơn 300 trẻ em nghèo thiệt thòi của thành phố Thiên Tân.

Vào một ngày mùa Đông, ông đến trường Trung học Diệu Hoa tại Thiên Tân Trung Quốc, đưa hộp đựng cơm chứa 500 nhân dân tệ và nói: “Ông không làm nổi nữa rồi, sau này có thể không quyên góp được nữa, đây có lẽ là khoản tiền cuối cùng của ông“.

Vừa dứt lời, toàn thể các thầy cô giáo trong trường Diệu Hoa đều bật khóc. Nhìn cụ ai cũng biết cụ đang mệt mỏi lắm, có lẽ đó là lý do nhiều ngày rồi cụ mới đến, cụ đã gắng hết sức già với chiếc xe ba gác kia để dành dụm số tiền cuối cùng trong đời quyên góp ủng hộ nhà trường.

Không lâu sau, cụ Lễ đã ra đi vĩnh viễn vì tuổi già sức yếu, thọ 93 tuổi.

Ít ai trong chúng ta có thể có được phẩm hạnh như ông, nhưng hy vọng trên thế giới sẽ còn xuất hiện nhiều câu chuyện tương tự.

Tôi vẫn luôn cho rằng thiện là một loại phẩm tính mềm mại nhất, nhưng cũng giàu sức mạnh nhất tiềm ẩn trong nhân tính của con người. Bất kể gian nan thế nào, chúng ta cũng nên giữ vững tấm lòng lương thiện; mặc kệ cô độc ra sao, cũng phải duy trì nhân cách cao thượng.

Trên thế giới này, cuộc sống của mỗi người đều có những khó khăn riêng, mong rằng mỗi trường hợp bi thương đều sẽ nhận được ấm áp tình người, mong rằng tất cả mọi người đều có thể đối đãi với nhau thật hòa nhã.

Một ngày nào đó tất cả mọi người sẽ minh bạch, muốn có được tấm lòng lương thiện còn khó hơn sự thông minh. Bởi thông minh là thiên phú mà lương thiện lại là sự lựa chọn. Vậy nên, nếu có lúc cuộc sống này bắt ta lựa chọn, đừng ngần ngại lựa chọn trở thành người thiện lương.

QTNS online sưu tầm từ nguồn Tinhhoa.net